Article

Phông Bạt

Bố mẹ tôi thường bảo “Làm kinh doanh mà không quản lý được tài chính thì sớm muộn cũng đi ăn mày” Và chúng tôi ăn mày thật. Đang làm dang dở bộ sưu tập Xuân- hè cho DEADEND thì cơn khủng hoảng của đại dịch Vũ Hán kéo tới, không ai buồn mua đồ nên chúng tôi thất thu, không đủ tiền chi trả cho các hoá đơn hằng tháng nên phải chịu lỗ gần nửa năm trời.

Chúng tôi chật vật làm cho xong bộ sưu tập thứ 2 của mình bằng mọi giá. Làm xong quần áo, DEADEND bắt đầu triển khai kế hoạch hình ảnh, chụp sách nhìn. Trước dịch để nâng cấp thương hiệu, chúng tôi đã liên hệ với một studio đình đám ở Sài Gòn để thực hiện sách nhìn cho bộ sưu tập xuân hè sắp tới chứ không chụp lèn phèn ở nhà nữa. Nhưng có vẻ cái tên thương hiệu đã vận vào cuộc đời chúng tôi. Dịch đến và chúng tôi rơi vào bước đường cùng.

Không còn tiền nên DEADEND buộc phải chụp ảnh ở văn phòng tồi tàn mới thuê. Trong lúc đang loay hoay tìm người mẫu cho sách nhìn, anh Long- một dân chơi trượt ván có tiếng tới đòi nợ. Tiền bạc đã đổ hết vào đống quần áo chưa bán nên chúng tôi đành hứa với anh bán xong đợt đồ này sẽ trả ngay. Anh Long nghe vậy bực lắm nhưng chúng tôi còn cắc nào đâu để mà đòi. Anh nói như mắng:” Làm mau rồi bán tháo đi còn trả nợ cho anh mày”. Biết DEADEND đang tìm người mẫu mãi mà không được, anh đòi làm mẫu chụp bộ sách nhìn luôn cho nhanh.

Đến ngày chụp, anh xuất hiện tại văn phòng chúng tôi với cái đầu đinh sắc lẻm, trông rất ngang tàng đúng chất dân anh chị. Văn phòng DEADEND nằm tuốt trên tầng thượng của một chung cư cũ ở Chợ Lớn được xây dựng từ thời Mỹ. Thở hồng hộc vì vừa phải leo lên bốn tầng lầu, nhìn thấy mọi người anh chào nhạt nhoà rồi lủi thẳng vào trong. Vì không có phòng thay đồ nên anh chui vào góc phòng để thay quần áo. Đưa mắt nhìn xem anh mặc đồ thế nào, tôi xém làm rơi chén cơm sáng đang ăn trên tay xuống đất khi thấy nguyên ông Cọp ngự ở phần bụng trái của anh Long.

“Chết mẹ, đại bàng.” tôi nghĩ thầm. Biết anh có xăm mình, ý chí làm việc để trả nợ của chúng tôi càng dâng cao. Bắt gặp gương mặt lấm lét của tôi khi thấy ông Cọp, anh Long nghiêm mặt nói “Chúng mày lo làm đi, nhìn gì mà nhìn. Hổ này ăn chay, không cắn đâu mà lo.” Chúng tôi lặng im không dám trả lời. Bình thường chúng tôi không có hứng chụp mẫu nam, cứ mẫu nam là chúng tôi chụp như chụp kỷ yếu, chỉnh dáng người mẫu như con. Nhưng đối với anh Long thì chúng tôi lại ân cần, thận trọng, cho anh toàn quyền tự quyết tạo dáng. Đây cũng là lý do khi ra hình nhìn anh Long cứ như một khúc gỗ.

Bộ sưu tập lần này của DEADEND có tổng cộng 10 sản phẩm, bao gồm 2 áo thun, 1 áo khoác, 4 quần dài, 2 quần ngắn và 1 áo khoác đựng lựu đạn. Ban đầu bản thân tôi không hiểu tại sao anh trưởng phòng thiết kế lại làm ra cái áo khoác đựng lựu đạn, hỏi mãi anh mới trả lời “Tao làm ra cho mấy đứa thích quăng lựu đạn” Tôi vẫn không hiểu được, thời này chơi pháo còn khó huống chi là quăng lựu đạn. Ngẫm nghĩ mãi tôi mới chợt nhận ra rằng anh trưởng phòng thiết kế là người nổ nhất trong đám chúng tôi, thì ra anh làm áo này cho mấy đồng nghiệp.

Quay lại với buổi chụp ảnh thì cũng đã gần trưa, anh Long đứng ngoài sân kiên nhẫn thay hết bộ này đến bộ khác để chúng tôi chụp ảnh. Chụp đến bộ quần ngắn, tôi để ý những vết sẹo chi chít trên chân anh Long, anh bảo “ Đó là thành quả gần chục năm trượt ván của anh đấy.” Mặc dù có vẻ bụi đời như thế, anh Long lại sở hữu một khuôn mặt phúc hậu. Nếu không phải là dân Hải Phòng và đang mắc nợ anh thì tôi cũng sẽ tôn trọng anh lắm. Cái nốt ruồi tướng ở giữa trán của anh làm tôi nghĩ tốt hơn là không nên sinh sự vì lỡ đâu lại đắc tội với một vị Bồ Tát tái sinh nào đó thì sao.

Suốt buổi chụp anh hoàn toàn tập trung vào công việc, chúng tôi lướt qua từng bộ đồ rất nhanh vì bộ nào anh mặc cũng hợp. Cho đến khi chúng tôi đưa anh chiếc áo khoác Cọp Buồn cho anh thay thì anh mới sững lại. Mân mê miếng vá đầu Cọp trên tay, anh nói “ Áo này đẹp đấy. Bố anh tuổi Dần, hình xăm Hổ ngay bụng là anh xăm cho bố anh. Hay chúng mày cũng cho bố anh cái áo con Cọp này đi?” Không đợi chúng tôi trả lời anh vén quần khoe tiếp hình xăm con dê ba mắt trên đùi trái “Anh không thờ Satan, mẹ anh tuổi Mùi và hình này dành cho mẹ anh.” Tôi thở phào nhẹ nhão vì đợt này tôi không có thiết kế đồ hoạ nào hình con dê cả